Trẻ tự kỷ, những đứa trẻ không được thừa nhận

 - Người đăng bài viết: Nguyễn Thị Thùy Linh  - Chuyên mục :  Đã xem: 1057 

Đa số trẻ tự kỷ, ở dạng nhẹ nhất, trong giai đoạn hiện nay ở Việt Nam cũng chỉ có thể học được đến lớp 9.

 

 Năm ngoái, chị bạn tôi khoe với mọi người đầy xúc động: lần đầu tiên con trai được dự một lễ khai giảng ở tuổi 16. Chưa bao giờ chị thấy con hạnh phúc như vậy. Cháu tươi tắn và tập trung nhìn lên lên lễ đài, nghe diễn văn chăm chú, dù có thể cháu chẳng hiểu gì. Và cũng thật đặc biệt, cậu bé mà ngày thường luôn nhảy chồm chồm, hoa chân múa tay, hiếm khi ngồi yên trên ghế được quá ba phút, đã đứng nghiêm trang chào lá cờ tổ quốc lần thứ nhất.

Đây là lớp học đặc biệt gồm 6 trẻ tự kỷ lớn tuổi. Lớp ra đời là do nhu cầu của một số cha mẹ có con học hết lớp 9 và quá tuổi mà không biết học ở đâu. Câu lạc bộ gia đình trẻ tự kỷ Hà Nội kết hợp cùng Trường trung học cơ sở Xã Đàn mở một lớp để gom các cháu mắc chứng tự kỷ lớn tuổi vào đó. Mô hình là trường cùng cha mẹ cùng làm, cùng lên kế hoạch dạy.
Tự kỷ là một khuyết tật phát triển tồn tại suốt đời. Điểm khó khăn nhất của người mắc chứng tự kỷ là hiểu suy nghĩ, hành động hay lời nói của người khác. Thống kê trên thế giới cho thấy khoảng một phần tư người tự kỷ là không có ngôn ngữ, tức là không nói được và cũng không có hành vi gì để ra hiệu hay biểu lộ suy nghĩ, ý muốn của mình. Họ dường như buộc phải sống trong thế giới dành cho những người khác và hậu quả là, họ không thể học tập, không thể giao tiếp như những người bình thường.
 
 

lớp học của trẻ tự kỷ

 

 
 
Tự kỷ không thể chữa khỏi nhưng người mắc khuyết tật này có thể học được các kỹ năng xã hội cần thiết thông qua giáo dục đặc biệt. Nếu không được can thiệp sớm và đúng cách, trẻ mắc chứng tự kỷ sẽ không thể “khôn” được, ở tuổi trưởng thành, họ vẫn chỉ như những thiếu nhi và không thể học được các kỹ năng sống cơ bản, cần thiết như ăn uống, vệ sinh hay nhận diện các mối nguy hiểm. Có không ít các trường hợp người tự kỷ ở thể nặng vì hứng thú với vật xoay tròn mà lao vào bánh xe ô tô trên đường hoặc thích ánh bạc của nước mà nhảy xuống nước rồi tử vong.
Khoảng hơn 10 năm trước, chị bạn tôi đã cùng các phụ huynh có con tự kỷ ở Hà Nội tụ tập lại thành lập câu lạc bộ gia đình trẻ tự kỷ. Họ cùng nhau mua và dịch tài liệu nước ngoài, tự mày mò các cách dạy con. Họ chẳng có cách lựa chọn nào khác vì giáo dục đặc biệt nói chung và giáo dục trẻ tự kỷ nói riêng còn quá mới mẻ ở Việt Nam. Thậm chí cho đến tận ngày nay, tự kỷ vẫn chưa được coi là khuyết tật. Đám trẻ không chỉ thiệt thòi về việc không được hỗ trợ hàng tháng như các dạng khuyết tật khác, chúng còn bị từ chối bởi các trường học vì không thể học như các bạn khác.
Từ phong trào tự can thiệp cho con, nhiều trong những đứa trẻ đó, có đứa đã biết đọc, biết viết, biết tham gia các hoạt động chung cùng cha mẹ, có đứa đã được dạy hết lớp 9 như con chị bạn tôi và 5 cháu khác. Đa số trẻ tự kỷ, ở dạng nhẹ nhất, trong giai đoạn hiện nay ở Việt Nam cũng chỉ có thể học được đến lớp 9. Nhưng chương trình ở cấp trung học phổ thông chỉ rất ít cháu theo được. Những phụ huynh tiên phong kia được xem là những người quen thuộc nhất với tự kỷ còn chưa kịp học và dịch những cách chăm sóc con tự kỷ lớn tuổi. Trong khi ngành giáo dục cũng chưa thể đào tạo kịp và đủ giáo viên giáo dục đặc biệt cho cấp tiểu học. Bởi vậy, học hết lớp 9, điều mà các phụ huynh mong muốn là con của họ được dạy nghề và có thể đi làm để có thể tự lập một phần. Dấu cộng (+) sau số 9 có ý nghĩa như vậy.
Các phụ huynh dù đã rất cố gắng nhưng không thể tạo được cho con một môi trường có các lớp khác, không khí, phong cảnh của một ngôi trường, có thầy, có bạn để trẻ tự kỷ biết cảm giác được đến trường như thế nào. Từ đó tìm kiếm những cơ hội để phát hiện khả năng và dạy nghề cho các cháu. Lớp 9+ ra đời ở trường Xã Đàn là sự cố gắng rất nhiều của các cha mẹ cho những đứa con mà chẳng nơi nào nhận dạy.
Các cha mẹ bỏ tiền túi để trang bị phòng, đồ dùng học tập. Do trường chưa thể đáp ứng về chương trình và giáo viên nên các phụ huynh đã thuê nhóm câu lạc bộ AC – gồm những người có hiểu biết về tự kỷ, xây dựng chương trình chơi và học để lũ trẻ vận động từng bước thích nghi với cuộc sống. Sáu đứa trẻ khuyết tật được đi học, không bằng sự hỗ trợ của chính sách giáo dục hòa nhập nào mà bằng tình yêu cùng sự quyết tâm của cha mẹ chúng. Sau một năm, lũ trẻ tiến bộ nhiều mà một trong các lý do quan trọng là không gian trường lớp. Cái cảm giác đến trường làm chúng thích thú và tập trung hơn.
Hơn mười năm qua, các phụ huynh đã luôn cố hết sức, nhưng rõ ràng có những việc họ không thể ôm đồm được mà cần cả xã hội vào cuộc. Một sự thừa nhận khuyết tật đối với tự kỷ, có lẽ đã là quá muộn, nhưng nó sẽ đem lại sự hỗ trợ quan trọng để không ai có thể từ chối nhận chúng vào học. Đó cũng là một sự động viên đối với hàng trăm ngàn gia đình có con tự kỷ khắp cả nước có thêm quyết tâm dạy dỗ và đưa lũ trẻ từng bước hòa nhập cộng đồng.
Sự vào cuộc của Sở Giáo dục Hà Nội, theo ban giám hiệu nhà trường nói lại với phụ huynh, sau một năm lớp 9+ hoạt động, rất tiếc là ... chấm dứt nó.
Năm nay, con chị và năm bạn kia của lớp 9+ sẽ đón “Ngày toàn dân đưa trẻ đến trường” ở nhà để hồi tưởng niềm vui ngày khai trường năm ngoái.
Ngoài ra, khắp cả nước, có rất nhiều đứa khác, thậm chí chẳng biết khai giảng là gì.

Nguồn tin: tretuky.com


 
 Từ khóa: trẻ tự kỷ
Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá
5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Mã chống spam   

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn