Việc khó khăn nhất trong dạy dỗ trẻ tự kỷ

 - Người đăng bài viết: Đoàn Thương  - Chuyên mục :  Đã xem: 470 

 
* Kỷ luật và Kỹ năng sống:
Từ khi biết con là đứa trẻ đặc biệt nên trong đầu tôi cũng như mọi người thân trong gia đình như ông bà, các bác và anh chị đều nghĩ vì con đặc biệt nên khi con có những hành động xấu, không đúng thì cũng cho qua , không trách cứ đôi khi còn khuyến khích con phát triển điều đó nhiều hơn.
 
Chẳng hạn như :con rất thích xem ti vi nên mỗi khi con sang phòng của ông bà chơi ông bà liền chạy ra bật ngay ti vi cho con xem mà không cần con phải nói, con chỉ việc ngồi ngả ngốn trên ghế hay nằm khểnh trên giường của ông bà mà xem. Con có thói quen rất xấu là cứ lên giường là leo lên gối ngồi chứ ko ngồi ở giường, cũng có đôi lần mẹ nhắc con không được ngồi như thế nhưng mọi người nói kệ con ngồi vậy cho êm mông…lâu dần cả nhà coi đấy là điều hiển nhiên và chính mẹ đôi khi thấy con ngồi mà không có gối cũng đi lấy gối kê vào mông cho con ngồi.
Hay con rất thích chui vào phòng có thùng đựng gạo và nghịch tung toé gạo ra nhà , cả nhà yêu mến con đến độ không những yêu cầu con dừng việc đó lại còn khuyến khích con bằng hình thức lấy ghế cho con ngồi để con múc gạo cho nó tiện và còn khen con giỏi quá… hic… 
Hoặc như khi cả nhà mình ra ngoài chơi, đến bữa cả nhà ăn ở quán hoặc nhà hàng nơi có đông người thì việc đầu tiên khi con ngồi xuống ghế là yêu cầu bố mẹ cho con điện thoại để con chơi, nếu không cho con la hét, ăn vạ. Lúc đó do bố mẹ chỉ muốn yên thân và không muốn mình là tâm điểm của sự chú ý nên đưa cho con luôn… lâu dần thành quen cứ ra ngoài là con đòi điện thoại …
Con chả bao giờ ngồi lâu trên một cái ghế, nên nếu có ai đến nhà chắc tưởng con tăng động vì con cứ nhảy nhót hết chỗ này rồi sờ mó chỗ kia, bố mẹ biết thế nhưng đành tặc lưỡi thôi để con chơi thế còn hơn là mè nheo ăn vạ, nên mỗi khi đến bữa ăn hay dạy con gì đó mà cần con ngồi vào bàn là mẹ hết cả hơi , con thì phản đối ác liệt vì tự do quen rồi nên có những lúc mẹ bực quá lại đánh con một trận cho hả. Khi bị đánh đau thì con khóc, nhưng đôi mắt con luôn nhìn mẹ như thể tại sao con lại bị đánh?
Đúng vậy, làm sao con biết là việc của con làm là sai trái khi chính mẹ và những người trong gia đình đã tạo cho con những thói quen xấu đó…mẹ biết là lỗi của mẹ nhưng vì mẹ không chiến thắng được con giận đang bùng phát nên mẹ đã đánh con và mẹ hối hận… và mỗi lần như thế mẹ đâu biết mẹ đã vô tình dạy cho con thói xấu này, con là đứa trẻ thông minh nên con học điều đó nhanh lắm và con tự cho mình cái quyền khi con tức giận con có thể la hét, gào khóc hoặc đập phá như mẹ vẫn thường làm.
Gia đình mình thương con vô cùng, mọi người chỉ luôn tìm cơ hội để có thể cho con nhiều yêu thương nhất có thể mỗi khi có dịp. Lúc thì mua cho quần áo đẹp, lúc thì bim bim, sữa, có hôm thì ra trung tâm thương mại để chơi game, khi thì mua đồ chơi mới… Ở nhà con lúc nào cũng có một tủ để đựng những đồ ăn vặt ưa thích, khi con cần con chỉ cần ra tủ lấy mà ăn thôi. Con có hẳn một thùng to bự các loại đồ chơi từ khi con còn bé đến giờ, những đồ chơi đó lúc nào con thích có thể ra lấy chơi mà không cần phải xin phép. Mọi thứ cứ diễn ra một cách tự động như vậy, mọi người còn khen con thông minh và ngoan nữa mỗi khi con làm thế. Trước có thể mẹ cũng nghĩ thế nhưng giờ mẹ thấy việc đó sai quá, cũng chính vì thương con mà chính chúng ta đã đẩy con lún sâu hơn vào thế giới riêng của mình, ngoài kia xã hội đâu có như thế , đâu phải cứ khi con đói con có thể ra ngoài hang mà lấy đồ ăn như ở nhà được đâu? rồi thì những đồ chơi họ bày ngoài quán con cứ lấy chơi tự nhiên như vậy là không được… 
Con có thói quen xấu là mỗi khi chơi đồ con thường đổ ụp cái thùng đồ chơi to tướng của con xuống để có thể dễ dàng chọn lựa thứ con muốn. Sau khi chơi xong con thản nhiên đứng dậy và hướng sự chú ý vào thứ khác mà con thấy hấp dẫn hơn. Con không mảy may quan tâm đến việc tại sao lần sau con chơi đồ chơi lại ở trong thùng mà không phải ở sàn nhà, bởi đã có cô tiên là mẹ ,luôn cặm cụi nhặt từng thứ để vào chỗ cũ cho con.
Một trong những trò chơi khoái nhất của con là làm bẩn tường và đồ vật trong nhà, con có thể cầm những thứ có thể để lại dấu ấn như: bút chì, bút mực, bút màu… di đi di lại vòng quanh khắp nơi con có thể với tới. Con vô tư thể hiện niềm yêu thích của mình mà không được bố mẹ dạy cho biết những việc nên hay không nên làm bởi bố mẹ tặc lưỡi “thôi kệ con nó đã chịu thiệt thòi ”nhưng bố mẹ đâu biết rằng sở thích này của con nếu không được loại bỏ con có thể làm ở bất cứ đâu, bất cứ nơi nào con thích . Ở nhà con luôn là thiên thần nhỏ bé dù con làm bất kể điều gì, nhưng ở ngoài xã hội mọi người khó có thể chấp nhận những hành vi phá hoại như vậy và họ chắc chắn sẽ có cái nhìn sai lệch về con.
Mẹ là người rất thích các hoạt động, mẹ rất thích đi đó đây nhưng mỗi lần mẹ cho con đi cùng mẹ sợ lắm bởi cho con ra ngoài mắt mẹ lúc nào cũng phải dán chặt vào gáy con vì nếu không như thế con sẽ đi lạc mất. Con không có khái niệm là bố ở đâu, mẹ ở đâu, con không biết bị lạc ở giữa đám đông sẽ như thế nào, phải cảnh giác với người xấu ra sao… con lao tới phía trước nơi có nhiều âm thanh , màu sắc và hình ảnh làm con phấn khích mà không màng đến mọi thứ xung quanh. Mỗi lần con chạy là bố mẹ như những vệ sỹ chuyên nghiệp chạy theo con , cản con khỏi những va chạm có thể xảy ra, kéo con ra khỏi những nguy hiểm trên đường con đi…Bởi bố mẹ sợ lắm sợ mất con, sợ con đau, sợ con gặp nguy hiểm.
Con chả phải làm gì cả, từ việc đi vệ sinh chỉ cần ới là có người tới giúp con. Ăn đã có người mang đến tận tay thậm chí còn đút tới tận miệng. Con cứ như ông hoàng được sinh ra có người phục vụ từ những nhu cầu bé nhất. Thế nên mẹ nghĩ chả biết bao giờ con có thể phụ mẹ nấu bếp như rửa rau, rửa bát , vo gạo nấu cơm, hay làm những việc như quét nhà, lau nhà… nếu có chắc chỉ xảy ra trong giấc mơ của mẹ mà thôi. 
Những việc trên đây chỉ là một vài trong rất nhiều là những việc chúng tôi đã sai trong suốt 7 năm qua. Tôi nghĩ chắc các bố các mẹ cũng có cùng trăn trở giống như tôi là chúng ta không thể nào sống đời để mà chăm sóc cho các con mãi được. Vòng luân hồi không báo trước một ai, khi thời điểm đến chỉ trong tích tắc, thiếu chúng ta liệu sau này con sẽ sống thế nào đây… Với trường hợp của con tôi, tôi thấy gia đình tôi còn may mắn hơn rất nhiều so với những gia đình khác bởi cháu còn có thể thay đổi…Hãy nghĩ khác và làm khác khi chúng ta còn có cơ hội để dạy con để con có thể tự đứng trên đôi chân của mình.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Mã chống spam   

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn